Yêu em từ cái nhìn đầu tiên 26

CHƯƠNG 26: ĐỀU LÀ NGƯỜI MÌNH CẢ!Cô biết ngay lập tức mà, nhiệt tình chỉ như loáng phù vân…Đêm khuya, Vi Vi nai lưng trọc luân chuyển qua lật lại trên loại giường nhỏ dại của mình.Bạn thuộc phòng buôn dưa lê xong đang ngủ say cả, chỉ bao gồm cô vẫn không thểchợp mắt.

Bạn đang xem: Yêu em từ cái nhìn đầu tiên 26

Nhưng mà, có lẽ ngủ không được bắt đầu là chuyện bình thường, saukhi sẽ trải qua một ngày như hôm nay.Lại trở người, vẫn ko ngủ nổi, Vi Vi cương quyết lật chăn ra ngồidậy, cằm tựa bên trên đầu gối, thở dài. Thực tế tâm trạng cô không hề buồnkhổ cũng chẳng hề ủ rũ, nhưng chứng trạng phức tạp hiện nay thì chỉ có thể thở nhiều năm để biểu đạt mà thôi.Dường như thở ra một hơi, thì loại thứ đã khuấy động tâm tư kia đã bé dại đi một ít.Tiêu nề hà à.Trong đầu lại hiện nay lên tầm dáng của người ấy, thời gian tĩnh dịp động, khinói lúc cười, thế là thiết bị vừa nãy được thở ra đã lại quay về, tràn ngậptâm trí cô.Ôm chăn ngồi một cơ hội lâu, ở đầu cuối Vi Vi đã và đang ru ngủ mình đượcmột chút, ở xuống chợp mắt, lúc chuẩn bị đi vào giấc mộng thì loángthoáng nghe thấy nệm kế bên gồm động tĩnh gì đó, sau này ngủ say nênkhông biết là gì. Cho tới khi tờ mờ sáng, đùng một phát cô bị ai kia lay chotỉnh dậy, mở mắt ra thì thấy Nhị Hỷ đã đứng bên giường cô, vẻ khía cạnh yếuớt nói, “Vi Vi, tớ bị tiêu chảy tía lần rồi, sắp tới toi rồi.”Vi Vi lag mình hoảng hốt, chớp nhoáng tỉnh hẳn. Vội vàng vã khiêu vũ xuống chóng tìm thuốc cho mình mình. Nhưng uống rồi vẫn không tác dụng, Nhị Hỷ trong tầm nửa giờ đồng hồ lại chạy thêm hai lần nữa, sắc mặt đang tái xanh. HiểuLinh cùng Ty Ty nghe thấy tiếng hễ cũng thức dậy, ba người nghĩ về chắckhông ổn rồi, rứa là vội vàng mặc xống áo vào chuyển Nhị Hỷ đi khám bệnh.Vì bệnh viện nhà trường ban đêm thường không xứng đáng tin cậy, nên bọnVi Vi không đủ can đảm đưa Nhị hỷ đến đó mà ra ngoài cổng Tây, bắt một chiếctaxi đến bệnh viện lớn ngay gần đó. Bác bỏ sĩ hỏi tình trạng dịch rồi làm cho mộtxét nghiệm nhỏ, chẩn đoán là viêm ruột cung cấp tính, đề nghị truyền dịch.Đợi khi Nhị hỷ truyền dịch rồi thiếp đi trên chóng bệnh, bố ngườilúc này bắt đầu yên tâm, thảo luận với nhau thấy không quan trọng phải sinh hoạt lại cả ba, cố là để Hiểu Linh về trước, Vi Vi với Ty Ty ở lại chăm sóc bạn.Nhị tin vui truyền dịch xong xuôi lại chạy mất hút hai lần nữa, sau đó cũng khỏehơn nhiều, Vi Vi cùng Ty Ty new có thời gian chợp mắt được một lúc. Nhưngvì ngủ không được dễ chịu nên Vi Vi chưa bao lâu vẫn tỉnh giấc, Nhị Hỷcũng đang thức dậy, sắc đẹp mặt tất cả vẻ hồi sinh được không nhiều nhiều. Vi Vi cúi đầuxem đồng hồ, đã bảy giờ đồng hồ rồi.Nhị tin vui yếu ớt bảo: “Vi Vi à, buổi tối qua túi món ăn vặt đó là vì Tiêu Nại tải à?”“Ừ đúng rồi.”“Haizzz ~ ~ Đồ của Thần quả nhiên không ăn được, chưa phải thứ nhưng dạ dày người phàm như tớ tiêu hóa nổi.”Đã thê thảm ráng này rồi mà còn nói chơi được, Vi Vi dở khóc dở cười,đứng dậy đắp chăn lại cẩn thận cho bạn. Nghĩ đến Tiêu Nại nhưng Nhị tin vui vừanhắc, Vi Vi lại thất thần.

Xem thêm: Số Điện Thoại Xe Hà Sơn Hải Vân, Thủ Tục Đặt Vé Xe Khách Hà Sơn Hải Vân

Hiện thời đã bảy tiếng rồi, chắc hẳn cũng mang lại lúc gọi điện thoại cảm ứng bảo Đại Thần không yêu cầu chờ cô nữa, trù trừ vì sao nhưng nghĩ đến chuyện bây giờ không cần đi tự học với Đại Thần, trong thâm tâm lại có cảm hứng nhẹ nhõm hẳn.Tâm tư cô đã không còn trong phòng bệnh, ý thức phiêu dạt khắpnơi. Nhị tin vui nửa ở nửa ngồi, thấy cô như vậy thì ngẩn ra, vốn trước giờ luôn luôn biết Vi Vi xinh đẹp, cơ mà nhìn những rồi cũng thành quen, tất cả điều lúc này Vi Vi đột nhiên lại cúi đầu dịu dàng giúp cô đắp chăn lại cẩnthận, kì diệu như đang quan tâm đến lung lắm, đôi mắt lấp lánh sáng rực,lại thấy có nét trẻ đẹp mà trước kia chưa từng thấy bao giờ.Hai tín đồ một đứng một nằm đắm chìm trong cân nhắc riêng, bất chợt ánhsáng trong phòng bỗng nhiên tối lại, Vi Vi như gồm linh cảm, bèn ngửng lên nhìn về phía cửa.Tiêu Nại đang đứng nghỉ ngơi đó, góc nhìn nhìn cô rất chăm chỉ chú.Lúc về ngôi trường thì ngồi trên xe Tiêu Nại, một thương hiệu rất bìnhthường, Vi Vi ngồi ở ghế phụ, Nhị Hỷ với Ty Ty, phát âm Linh ngồi phía sau.Trên đường, Vi Vi nghe thấy Nhị Hỷ thủ thỉ hỏi đọc Linh: “Sao Tiêu sư huynh lại mang đến cùng cùng với cậu?”Hiểu Linh cũng nói chuyện trả lời: “Tớ gọi điện mang đến Đại thông thường mà, anhấy nhiều chuyện nói lại với Tiêu sư huynh, sau đó sư huynh nói anh sẽ lái xe cộ đến mang lại tiện.”Nhị Hỷ thấp thỏm nói: “Sao tớ cứ thấy không đúng lắm.”Ty Ty chen vào: “Cậu chớ lo lắng, Tiêu sư huynh là tín đồ mình mà!”Vi Vi ngồi làm việc ghế phía trước lắng tai với vẻ bất lực, bọn họ tưởng giọngnói mình nhỏ tuổi lắm ư, thế mà lại còn nói năng lộn xộn một cách đườnghoàng như thế, lại còn người mình, thừa sức tự nhiên!Nhị tin vui vẫn hết sức lo lắng: “Nhưng mà, xe cộ của Đại Thần, chúng ta người phàm…”Vi Vi nghe thấy vắt thì sợ bạn mình lại nói phần đông lời đại nhiều loại như xe cộ của Đại Thần fan phàm cơ mà ngồi thì ắt xẩy ra chuyện, đề nghị vội vàng quay đầu lại ngắt lời: “Ty Ty nói đúng đó, fan mình toàn bộ cơ thể mình cả!”Trong xe bất ngờ im phăng phắc, Vi Vi lúc này mới hiểu ra lúc gấpgáp tôi đã nói gì, thoắt chốc đến mức dũng khí quay bạn lại cũng chẳng còn.Mang nét cười cợt liếc nhìn fan nào đó ở bên cạnh đang cố bớt thiểu sựtồn tại của mình, Tiêu nề mở lời: “Các các bạn chắc chưa bữa sớm phảikhông, vậy ăn gì đi đã rồi hãy về?”Vi Vi tiếng phút này trong thâm tâm vô cùng cảm kích Đại Thần, anh đã hỗ trợ cô giải vây, chính xác là quá ân cần, huh u.Hiểu Linh quan sát nhìn Vi Vi, thấy cô không có ý lên tiếng thì núm thoáithác: “Không đề nghị đâu ạ, lúc này đã phiền sư huynh nhiều rồi.”Tiêu nề mỉm cười nói: “Đều là người mình cả, không đề nghị khách sáo.”Vi Vi: “…”Cô biết ngay lập tức mà, thân thiết chỉ như nhoáng phù vân…Cuối thuộc vẫn đi ăn uống sáng, Nhị hỷ tuy dạ dày không ổn nhưng mà trong bụng trống trống rỗng cũng khó khăn chịu, nên miễn cưỡng ăn một chút ít cháo trắng, ănxong Tiêu Nại tinh vi đưa chúng ta về đến dưới tòa nhà ký kết túc xá.Vi Vi lê những cách còn nặng nề nhọc mệt mỏi hơn cả Nhị tin vui về phòng, xuất hiện ra là trèo thẳng lên nệm nằm.Nếu thời gian hoàn toàn có thể quay ngược lại thì tốt quá, cô tuyệt đối sẽkhông nói lời nào, lặng ngắt là vàng! Haizzz ~ ~ thì ra ngủ không được cóảnh hưởng béo đến tài năng phản ứng của tín đồ đến thế.Vi Vi nằm trên giường đau khổ rồi lại ảo não, nghiêng qua lật lại cònnhiều hơn tối qua, sau cuối lăn lộn mãi rồi cũng ngủ thiếp đi lúc nàokhông hay.Giấc ngủ này kéo dài đến mười nhì giờ, tiếp nối bị mừi hương thức ănthức tỉnh. Hiểu Linh vẫn nhắn tin điện thoại tư vấn Đại Chung đưa về bốn phần cơm cho dưới lầu, đương nhiên, cho Nhị Hỷ vẫn là cháo trắng.Vi Vi trèo xuống giường ăn cơm, quá bất ngờ thấy Nhị tin vui vẫn vẫn chơivi tính, sắc mặt đã khá hơn nhiều, Vi Vi hơi lo ngại hỏi bạn: “Cậu không khó tính nữa à?”Sức phục sinh của con gián cũng ko mạnh như vậy chứ?“Lướt website thôi thì bao gồm gì gì đâu.” Nhị tin vui hứng chí nói: “Vi Vi, trêndiễn bọn của trường tất cả quá trời công ty đề nói đến cậu với Tiêu nề hà này! Còncó hình hai người nắm tay nhau trong nhà thi đấu nhẵn rổ nữa chứ!”Vi Vi vừa vậy hộp cơm lên nạp năng lượng thì nghẹn lại, nhấc hộp cơm lên chúi vào xem cùng, trái nhiên trên màn hình hiển thị là một bức hình ảnh Đại Thần rứa lấy taycô nghỉ ngơi sân trơn rổ, chắc rằng người chụp ảnh ở tương đối xa yêu cầu người nào cũng nhỏxíu, nhưng chắc chắn nhìn ra là Bối Vi Vi cùng Tiêu Nại.Vi Vi gồm phần nạp năng lượng không thấy ngon nữa, để hộp cơm sang bên, đón mang vi tính của Nhị tin vui xem.Nhị tin vui bảo: “Cậu chớ xem nữa, chẳng gồm nội dung gì đâu, thì thời gian đầucó không hề ít người ko tin, về sau tấm hình này xuất hiện, tởm ngạcngã rầm cả đám, mọi tín đồ lại gửi sang buôn dưa lê xem hai fan bắt đầutừ bao giờ v.v… Ha ha, đúng rồi, chủ thể trước kia nói các cậu ko xứng song nhất cũng trở thành kéo lên rồi.”Vi Vi lật giở mấy bài viết, trái nhiên cũng chẳng khác lời chúng ta mìnhnói là bao, nỗ lực là trả vi tính lại cho Nhị Hỷ, liên tục ăn cơm. “Trườngchúng ta cũng các chuyện vượt lắm!”“Ây da, sắp đến thi rồi mà, càng ngay sát kỳ thi thì mọi fan càng lắm điều, dòng này là 1 trong cách xả găng tay như người ta vẫn nói ấy!”Nói thì cũng có thể có lý, mà lại mà, bản thân lại bị xem như là chủ đề để xả stress.Vi Vi chỉ hoàn toàn có thể cắn mạnh tay vào miếng sườn để bộc lộ sự bi thảm bực.Lúc đã nạp năng lượng gần xong, điện thoại trong phòng chợt réo vang, phát âm Linhchạy mang đến nghe máy, thời điểm sau liền điện thoại tư vấn Vi Vi: “Vi Vi, smartphone của ngườimình!”Vi Vi choáng váng mang lại tiếp máy, alô một tiếng, bên đó vang mang lại một giọng nói.“Dậy rồi à?”Giọng trong lắp thêm vọng ra khôn cùng trầm, trong khi không tương đương lắm cùng với giọngnói ngoại trừ đời. Vi Vi đột sực nghĩ ra, đó là lần thứ nhất cô cùng ĐạiThần nói chuyện điện thoại với nhau.“Ừm, em dậy rồi.”“Buổi chiều có đi tự học không?”“Muốn lắm chứ, nhưng hiện nay mà đi thì không tìm được ghế ngồi đâu.”Đây và đúng là một vấn đề, vị trí kia Tiêu nề hà trầm ngâm một lúc rồi nói: “Có một khu vực rất lặng tĩnh, anh chuyển em mang đến đấy.”*** *** ***Tòa nhà ký kết túc cơ mà Vi Vi sống là một trong những kiến trúc phỏng theothời Dân quốc new được xây dựng từ thời điểm cách đó vài năm, hầu như căn chống gạchđỏ khá nghiêm chỉnh đứng đắn, lấp ló sau gần như tán hoa cỏ rì,khung cảnh vô cùng đẹp đẽ hợp lòng người. Mặt vườn hoa trước tòa nhà,thường xuyên gồm những anh chàng theo đuổi nữ giới sinh trong dãy nhà, hoặcmang hoa hoặc ôm quà, là đông đảo cảnh hầu hết đã quan sát quen rồi. Vậy tuy thế hômnay đổi sang một fan đứng đó, toàn bộ lại trở đề nghị kỳ lạ đến mức khônghài hòa nổi.Vi Vi thoát khỏi tòa nhà, góc nhìn đầu tiên đã thấy Tiêu Nại. Anhđứng bên dưới những ánh nhìn tò dò của mọi bạn mà vẫn an nhiên từ tại, lặng lẽ đứng mặt vườn hoa, kề bên có một dòng xe đạp.Dưới rất nhiều cặp mắt chằm chằm theo dõi, Vi Vi bước đến bên Tiêu Nại,vì vừa nãy chạy xuống lầu hơi nhanh buộc phải cô bao gồm phần hụt hơi, hai đụn máửng hồng, sóng mắt lấp lánh nước.“Chúng ta đi đâu?”“Anh đưa em đi.” Tiêu năn nỉ thuận tay lấy túi xách trên tay Vi Vi treo vào trước xe.Đây là lần lắp thêm hai Vi Vi ngồi lên xe đạp của Tiêu Nại, vai trung phong trạng cũng tự nhiên và thoải mái hơn những so với thứ nhất tiên. Thực chất nếu để cô bây giờ lựachọn, cô thà chọn ngồi xe pháo đạp, vì luôn cảm thấy nếu như vai kề vai đi bộ với Tiêu năn nỉ thì coi chừng còn cần nhiều gan dạ hơn. Thì đề nghị lướt qua góc nhìn của những người dân đi mặt đường mà…Hình thì cũng đã lên mạng rồi còn lo ngại gì nữa, coi như không thấy đi.Vì không lưu ý lắm nên Vi Vi ngồi phía sau không phát hiện đi ra ngoài đường đi lạ lùng, cho tới khi xe pháo đạp thoát ra khỏi cổng Tây rồi, cô new sực dấn ra:“Í, không đi tự học sao?”“Nơi đó ở phía ngoài.”Ra ngoài cổng Tây của Đại học A, lại rẽ sang 1 khúc quanh là khucông nghệ cao nổi tiếng của Trung Quốc. Mười mấy phút sau, Tiêu Nại dừng xe trước một tòa bên lớn, dẫn Vi Vi lên thẳng lầu sáu.Vừa thoát khỏi thang máy, Vi Vi thấy được ngay bốn chữ vàng che lánh“Chí tốt nhất Khoa Kỹ”, ngẩn ra một cơ hội rồi trong tâm địa thoáng vụt qua mộtsuy nghĩ, không lẽ đây là…“Công ty của anh?”“Ừ.” Tiêu năn nỉ mở cửa nhà đang khép chặt ra, “Vào đi, lúc này chủ nhật, không một ai ở phía trên đâu.”Vi Vi với trọng tâm trạng như đi hành hương, ngần ngại bước vào lãnh địa của anh, đầu luôn luôn ngó nghiêng xung quanh quất tứ phía.Diện tích doanh nghiệp của Tiêu Nại nhỏ lắm, chỉ ở mức trong mộttầng lầu, có điều doanh nghiệp phần mềm máy vi tính thông hay cũng chỉ cầnlớn như vậy là đủ, bao gồm hơn cũng lãng phí thôi. Trong doanh nghiệp hiện giờkhông bao gồm người, cơ mà lại khiến Vi Vi có xúc cảm thật sinh động, có thể là do bố cục tổng quan của văn phòng, hoặc cũng có thể do giải pháp bày trí thật cátính tùy nghi trên những dãy bàn.Tiêu nằn nì dẫn cô đi liền mạch một đường vào phía trong, ở đầu cuối mở cửa ngõ một văn phòng trên biển có đề chữ “Tiêu Nại”.Văn phòng của Tiêu Nại?Vi Vi mang theo lòng hiếu kỳ, càng e dè cẩn trọng hơn bước vào phòng,trong một thời gian chỉ chăm chú đánh giá không khí mới mẻ trước mắt, không hề ý thức được rằng bạn dạng thân đã bị dẫn mang lại một chỗ không có người >_Tiêu Nại tự nhiên và thoải mái mở điều hòa, đặt túi đeo của Vi Vi lên ghế salon.“Tự học ở đây có được không?”Vi Vi gật gật đầu, ngồi xuống ghế salon, Tiêu nài cũng không để ý đến cô nữa, mở vi tính ra bắt tay vào làm quá trình của mình.Điều hòa âm thầm lặng lẽ tỏa ra tương đối lạnh, quét sạch hầu như hơi nóng bên ngoàivừa với vào, trong một không gian sạch sẽ dễ chịu và thoải mái như vậy, Vi Vi cầmsách lên, nhưng có phần không học vào.Như Đại Thần đã từng có lần nói, tại đây rất lặng tĩnh, nhưng lại lại yên ổn tĩnh đếnnỗi khiến người ta bao gồm hơi hoảng hốt, đặc biệt quan trọng là, cuối cùng Vi Vi đãnhận ra, tại chỗ này chỉ bao gồm hai fan cô với anh…Mãi ko nghe thấy giờ đồng hồ lật giở trang sách, Tiêu nại ngẩng lên chú ý cô, thấy dáng vóc cô cụ thể đang lơ là, bắt đầu cất tiếng: “Vi Vi, lại đâyxem chiếc này.”Í?Vi Vi đặt sách xuống, chạy cho cạnh anh, nhìn vào screen vi tính.Trong đó là mọi nhân vật tinh xảo, mang những cỗ y phục dễ thương củanam thanh nữ thời cổ đại.“Đây là gì thế?”“Thiết kế nhân đồ vật cơ phiên bản của Mộng Du Giang hồ nước 2.”