GIÁM ĐỐC BẠC TỶ KHÔNG DỄ CHỌC

Đối phương diện với em gái của mình, Hàn Thanh mấp máy môi mỏng, kế tiếp mở mồm nói: “Nước sôi để nguội là được.”

Thế là Hàn Minh Thư ngay lập tức vỗ vào bàn tay đái Nhan đang nằm chặt rước mình: “Tiểu Nhan, cậu đi rót nước đi.”


Tiểu Nhan cũng không đủ can đảm ở lại đây, nghe Hàn Minh Thư nói vậy lập tức cảm kích quan sát cô một cái, sau đó gấp rút xoay người lấn sân vào phòng nhà bếp rót nước, cũng cũng chính vì quá khẩn trương mà bước chân lảo đảo, suýt nữa thì xẻ sấp xuống vùng trước.

Bạn đang xem: Giám đốc bạc tỷ không dễ chọc

May mắn là thân thủ của đái Nhan cũng không tệ lắm, rất nhanh liền tại vị lại lấn sân vào phòng bếp.

Hàn Minh Thư thu hồi ánh mắt, đi mang đến ngồi xuống sát bên Hàn Thanh.

“Anh.”

Hàn Thanh mở đôi mắt ra, ánh mắt rơi lên trên người Hàn Minh Thư: “Hình như em tí hon đi rồi? Anh ta không chăm sóc tốt mang lại em sao?”


Thời điểm nói mấy câu cuối cùng kia, giọng điệu của xứ hàn Thanh lạnh lẽo hơn mấy phần, nghe đã cảm thấy rất nguy hiểm.

Hàn Minh Thư ngẩn người, vội vàng vàng lắc đầu thay Dạ Âu Thần giải thích: “Anh nói đồ vật gi đó? ban đầu căn bạn dạng là anh ấy không nhận biết em, âu yếm em nỗ lực nào được?”

“Tên khốn kiếp đó.”

Hàn Thanh siết chặt năm đấm, hiếm khi nói tục một câu, sắc đẹp mặt cũng bị khó coi.

Xem thêm: Ngành Xét Nghiệm Y Học Phạm Ngọc Thạch 2020, Trường Đại Học Y Khoa Phạm Ngọc Thạch

“Nhưng cơ mà anh ơi, anh đừng nóng giận, em và anh ấy đã nhận được ra nhau rồi, hiện tại anh ấy đã và đang biết Đậu Nành là nhỏ của anh ấy, đối xử với em cực kỳ tốt, anh.”

Nghe vậy, Hàn Thanh lạnh nhạt cười một tiếng: “Đã phân biệt nhau rồi? cũng chính vì liên quan cho Đậu Nành sao? ví như như chưa phải Tiểu Nhan tự mình dẫn Đậu Nành tới, hiện tại trường hợp của hai bạn là ra sao chứ?”

Ngữ điệu của anh ta vô cùng nghiêm khắc, như là như đối với chuyện cô nhỏ đi vô cùng bao gồm ý kiến.

Hàn Minh Thư tương đối hé môi, một chữ cũng không thể nói ra, cô chỉ gầy một chút đã khiến cho Hàn Thanh có ý kiến lớn như vậy, nếu để cho anh ta biết suýt nữa thì mình sinh non, vậy chẳng cần là anh ta sẽ tiêu diệt căn phòng sao?

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Hàn Minh Thư liền kiên trì không thể rỉ tai này mang đến Hàn Thanh biết.

“Hiện tại người đâu rồi?”

*

Hàn Thanh: “..

Hàn Minh Thư: “..

Sau khi hai tín đồ nhìn thấy đái Nhan chạy ngoài phòng, Hàn Minh Thư không nhịn báo cáo nói: “Anh, anh đừng ác loạn như thế, tiểu Nhan bị dọa thành dạng gì rồi kìa?”

Nghe vậy, ánh nhìn của Hàn Thanh rét mướt như băng nhìn cô một cái: “Bạn xuất sắc của em, lá gan cũng khủng thật đấy, không nói một tiếng sẽ mang người đi rồi.”

Hàn Minh Thư đề nghị cắn môi dưới, quyết định thay tè Nhan đậy giấu tội danh một chút: “Thật ra không phải chính cô ấy ý muốn tới, là em cảm thấy bên này không có gì tiến triển vì vậy mới cung cấp tin cho đái Nhan, nhằm cô ấy mang Đậu Nành tới tra cứu em.”

Hàn Thanh không tin tưởng tưởng cô, nghe vậy chỉ nhíu mày: “Đây là muốn cùng tầm thường hoạn nàn với cô ấy sao?”

“Anh, ko phải…

Thật sự là em báo tin bảo cô ấy tới.”

“Có bệnh cứ không?”

Hàn Thanh hỏi.

Hàn Minh Thư: “…”

Nhất thời cô không nghĩ tới Hàn Thanh đang hỏi như vậy, sững sờ tại chỗ thật lâu bắt đầu lầm bầm giải thích nói: “Cái kia…