Đừng Ví Em Là Biển

Nhạc sĩ nai lưng Thanh Tùng chuyển bài bác thơ thành một ca khúc domain authority diết về suy tứ của thiếu nữ trước tình yêu với cuộc đời.

Bạn đang xem: Đừng ví em là biển

Đừng ví em là hải dương được nhạc sĩ phổ từ bỏ thơ của thầy giáo Minh Thiện. Tác giả từng share ông sáng tác bài xích thơ dựa trên cuộc chuyện trò vui với những cô giáo trong chuyến tham quan Hạ Long trước đây. Dịp đó, nhằm khen ngợi chuyên môn của những cô, ông viết nhị câu thơ: "Cô giáo như biển khơi rộng/ Càng học, càng mênh mông". Một cô giáo trả lời: "Anh chớ ví chúng em như biển, chúng em chỉ cần cô giáo trường thôi". Cuộc đối đáp hình thành tứ thơ để tác giả tạo cho tác phẩm với ngôn từ giàu hình tượng.

Việc bài xích thơ thịnh hành rộng rãi có đóng góp lớn của nhạc sĩ è cổ Thanh Tùng (sinh năm 1955 trên Hải Dương). Nhạc sĩ đã phổ nhạc đến Đừng ví em là biển, biến bài thơ đổi thay ca khúc đầy cảm hứng về suy tư của thiếu nữ trước cuộc đời, tình yêu. Giai điệu gửi vào lời thơ khiến cho chất trữ tình, bay bổng.

Đừng ví em là biển đã được nhiều nghệ sĩ diễn đạt như NSƯT Minh Phương, Thanh Thanh Hiền, Thành Lê, Tân Nhàn... Năm 2007, thanh nữ ca sĩ Anh Thơ ghi âm bài hát này trong album Một chiếc nghiêng soi và được đông đảo công bọn chúng nghe nhạc yêu mến.

Ngày xưa Xuân Quỳnh chỉ điện thoại tư vấn mình là "con sóng nhớ bờ" (bài Sóng), người con gái trong Đừng ví em là biển cũng vậy, cô ko nhận về mình những danh xưng quá khoảng với, không hề thấp vời.

Xem thêm: Xem Phim Ngược Chiều Nước Mắt Tập 5 Phần 2: Đức Bênh Vợ Trước Mặt Mẹ Đẻ

Ở khổ nhạc đầu tiên, nhân vật cô nàng thủ thỉ với những người mình yêu:

"Đừng ví em là biểnSâu thẳm cùng bao laThuyền nan em bé nhỏ nhỏKhông xa được bến bờ"

Biển rộng lớn tưởng như vô cùng. Sự sâu thẳm ở bề sâu và mênh mông ở chiều rộng của đại dương khiến người ta cảm thấy bé nhỏ nhỏ, rợn ngợp. Cần sang mang lại đoạn tiếp theo, trong lý giải của cô gái hình như mang âm hưởng của việc tinh nghịch, có chút trêu đùa. Tuy nhiên ẩn bên trong là một nhắn gửi ẩn ý về mong muốn được sống quả như mình vốn vậy của người phụ nữ:

"Đừng ví em là biểnNước mặn chát chân trờiGiữa bạt ngàn vẫn khátKhông uống được anh ơi"

Biển trường đoản cú do, không chịu ràng buộc nên biển mãi ko thuộc về riêng rẽ ai. Ôm đồm vào mình rất nhiều mối nhọc lòng của đời, chính vì như vậy biển trở buộc phải vô trung tâm với liên kết của chính bản thân mình và bờ. Biển lớn say sưa với phần đông điều sôi động và di chuyển không hoàn thành trong khi bờ thì vẫn đứng yên. Khoảng cách rồi vẫn xuất hiện, cảm tình cứ vắt mà nhạt phai.

"Đừng ví em là biểnNgàn năm sóng xô hoàiSuốt cuộc đời không gặpBến bờ như thế nào tàn phaiVị mặn dâng mang đến đờiBuồn vui đầy lại vơi"

Sau tất cả lý lẽ, cô bé e ấp khẳng định:

"Em ko là biển khơiBến bờ nằm mọi muôn nơiMà lòng em chỉ mong muốn của một mình anh thôiĐừng ví em là biểnEm chỉ cần em thôi".

Cao trào của ca khúc được nhạc sĩ đặt tại khổ nhạc cuối. Sau sự lặp đi tái diễn của câu thơ "Đừng ví em là biển", cô nàng đưa ra lời xác định vững chắc: "Em chỉ của riêng rẽ anh, em chỉ là em thôi". Khúc ngân kết thúc tác phẩm ghi dấu vào lòng người nghe hình hình ảnh người phụ nữ hồn hậu, thủy chung.